待拒霜开一首

(宋代)韦骧

予怜拒霜好,独立冠彫穷。故腊新移至,今年曲爱隆。

栽培曾倩圃,灌溉每呼僮。覆护障炎日,枝撑禦暴风。

欲高歼隘叶,待盛拓芳丛。不取蒿莱蔽,那妨雨露濛。

翠行疏密等,微径往来通。恐折频驱雀,忧衰屡灭虫。

清秋方淡薄,碧蕊已玲珑。占表如争胜,藏身若养蒙。

绿幢擎蓶扈,圆玉琢青葱。美操寒中辨,丹心日已充。

不甘为菊后,渐见出篱东。虽本生成力,宁非养治功。

从容延晚节,次第待轻红。肯学杨花雪,悠悠负主翁。

韦骧

公元一〇三三年至一一一〇五年,字子骏,钱塘人。生于宋仁宗明道二年,卒于徽宗崇宁四年,年七十三岁。工诗文。皇祐五年(公元一0五三年)进士,除知袁州萍乡系。历福建转连判官,主客郎中。出为变路提刑。建中靖国初,(公元一一〇一年)除知明州丐宫祠,以左朝议大夫提举洞霄宫,卒。骧著有文集十八卷,赋二十卷,均《宋史艺文志》并传于世。

《待拒霜开一首》拼音标注

dài jù shuāng kāi yī shǒu
yú lián jù shuāng hǎo,
dú lì guān diāo qióng。
gù là xīn yí zhì,
jīn nián qū ài lóng。
zāi péi céng qiàn pǔ,
guàn gài měi hū tóng。
fù hù zhàng yán rì,
zhī chēng yù bào fēng。
yù gāo jiān ài yè,
dài shèng tuò fāng cóng。
bù qǔ hāo lái bì,
nà fáng yǔ lù méng。
cùi xíng shū mì děng,
wēi jìng wǎng lái tōng。
kǒng zhé pín qū què,
yōu shuāi lv̌ miè chóng。
qīng qīu fāng dàn bó,
bì rǔi yǐ líng lóng。
zhān biǎo rú zhēng shèng,
cáng shēn ruò yǎng méng。
lv̀ chuáng qíng wěi hù,
yuán yù zhuó qīng cōng。
měi cāo hán zhōng biàn,
dān xīn rì yǐ chōng。
bù gān wèi jú hòu,
jiàn jiàn chū lí dōng。
sūi běn shēng chéng lì,
níng fēi yǎng zhì gōng。
cóng róng yán wǎn jié,
cì dì dài qīng hóng。
kěn xué yáng huā xuě,
yōu yōu fù zhǔ wēng。