岱谷西溪

(清代)魏源

山大水声小,水与山不敌。谁知砉砉响,能静岩岩魄。

岱宗石不裂,裂即万寻壁。山泉云际青,飞下勇无择。

涧水奔赴会,供此双龙吸。嵯峨萧瑟间,声光百寒碧。

仰视苍苍天,坼入巉巉石。倾崖宿苍阴,倒影地不及。

不辨峡西东,但随溪转侧。到此顿忘归,今古空明积。

昔贤此考槃,觞咏谭王伯。至今濯缨亭,气与岱宗赫。

山禽不敢啼,草树若屏息。悄然万虑澄,何独红尘隔。

魏源

魏源(1794~1857年),清代启蒙思想家、政治家、文学家,近代中国“睁眼看世界”的先行者之一。名远达,字默深,又字墨生、汉士,号良图,汉族,湖南邵阳隆回人,道光二年举人,二十五年始成进士,官高邮知州,晚年弃官归隐,潜心佛学,法名承贯。魏源认为论学应以“经世致用”为宗旨,提出“变古愈尽,便民愈甚”的变法主张,倡导学习西方先进科学技术,总结出“师夷之长技以制夷”的新思想。

《岱谷西溪》拼音标注

dài gǔ xī xī
shān dà shǔi shēng xiǎo,
shǔi yǔ shān bù dí。
shúi zhī huò huò xiǎng,
néng jìng yán yán pò。
dài zōng shí bù liè,
liè jí wàn xún bì。
shān quán yún jì qīng,
fēi xià yǒng wú zé。
jiàn shǔi bēn fù hùi,
gōng cǐ shuāng lóng xī。
cuó é xiāo sè jiān,
shēng guāng bǎi hán bì。
yǎng shì cāng cāng tiān,
chè rù chán chán shí。
qīng yá sù cāng yīn,
dǎo yǐng dì bù jí。
bù biàn xiá xī dōng,
dàn súi xī zhuǎn cè。
dào cǐ dùn wàng gūi,
jīn gǔ kōng míng jī。
xī xián cǐ kǎo pán,
shāng yǒng tán wáng bó。
zhì jīn zhuó yīng tíng,
qì yǔ dài zōng hè。
shān qín bù gǎn tí,
cǎo shù ruò píng xī。
qiǎo rán wàn lv̀ chéng,
hé dú hóng chén gé。