北山遇雪

(宋代)卫宗武

天公衒天巧,三见腊之时。似花还非花,衮衮纵横飞。泻竹振清香,压梅迷真蕤。乌兔耿无光,遁迹不敢驰。雕锼各成形,磊块或作堆。蔽空来若尘,著物明於玑。武骑当此际,纵猎方打围。森森纷甲刃,烂烂光相辉。岂若灞桥驴,领此一段奇。今翰积数寸,回际觉昨非。比屋占农祥,津津喜上眉。对书明彻眼,煮茗清入脾。肯为袁安卧,宜赋刘叉诗。呼童扫松迳,迎客扶桃枝。

卫宗武

卫宗武约公元?年至一二八九年字洪父,(一作淇父)自号九山,嘉兴华亭人。生年不详,卒于元世祖至元二十六年。淳佑间历官尚书郎,出知常州。罢官闲居三十余载,以诗丈自娱。宋亡,不仕。宗武著有《秋声集》八卷,《国史经籍志》传于世。诗文气韵冲澹,有萧然自得之趣。

《北山遇雪》拼音标注

běi shān yù xuě
tiān gōng xuàn tiān qiǎo,
sān jiàn là zhī shí。
sì huā huán fēi huā,
gǔn gǔn zòng héng fēi。
xiè zhú zhèn qīng xiāng,
yā méi mí zhēn rúi。
wū tù gěng wú guāng,
dùn jī bù gǎn chí。
diāo sōu gè chéng xíng,
lěi kuài huò zuò dūi。
bì kōng lái ruò chén,
zhù wù míng yú jī。
wǔ qí dāng cǐ jì,
zòng liè fāng dǎ wéi。
sēn sēn fēn jiǎ rèn,
làn làn guāng xiāng hūi。
qǐ ruò bà qiáo lv́,
lǐng cǐ yī duàn qí。
jīn hàn jī shù cùn,
húi jì jué zuó fēi。
bǐ wū zhān nóng xiáng,
jīn jīn xǐ shàng méi。
dùi shū míng chè yǎn,
zhǔ míng qīng rù pí。
kěn wèi yuán ān wò,
yí fù líu chā shī。
hū tóng sǎo sōng jìng,
yíng kè fú táo zhī 。