徐州道中

(宋代)文天祥

彭城古官道,日中十马驰。咫尺不见人,扑面黄尘飞。白头汉王缟素师,美人燕罢项羽啼。一时混战四十万,天昏地黑睢水湄。乃知大风扬沙失白昼,自是地利非天时。汉王仓皇问道西,一儿一女嘻其危。太公吕后去不归,俎上宁有生还时。未央称寿太上皇,巍然女娲帝中闱。

文天祥

文天祥(1236.6.6-1283.1.9),字履善,又字宋瑞,自号文山,浮休道人。汉族,吉州庐陵(今江西吉安县)人,南宋末大臣,文学家,民族英雄。宝祐四年(1256年)进士,官到右丞相兼枢密使。被派往元军的军营中谈判,被扣留。后脱险经高邮嵇庄到泰县塘湾,由南通南归,坚持抗元。祥兴元年(1278年)兵败被张弘范俘虏,在狱中坚持斗争三年多,后在柴市从容就义。著有《过零丁洋》、《文山诗集》、《指南录》、《指南后录》、《正气歌》等作品。

《徐州道中》拼音标注

xú zhōu dào zhōng
péng chéng gǔ guān dào,
rì zhōng shí mǎ chí。
zhǐ chǐ bù jiàn rén,
pū miàn huáng chén fēi。
bái tóu hàn wáng gǎo sù shī,
měi rén yàn bà xiàng yǔ tí。
yī shí hùn zhàn sì shí wàn,
tiān hūn dì hēi sūi shǔi méi。
nǎi zhī dà fēng yáng shā shī bái zhòu,
zì shì dì lì fēi tiān shí。
hàn wáng cāng huáng wèn dào xī,
yī ér yī nv̌ xī qí wēi。
tài gōng lv̌ hòu qù bù gūi,
zǔ shàng níng yǒu shēng huán shí。
wèi yāng chēng shòu tài shàng huáng,
wēi rán nv̌ wā dì zhōng wéi 。