【双调】落梅风

(元代)周文质

眉间恨,心上苦,口难言把脚尖儿分付。乌言上半痕鞋下土,忍轻将袖梢儿挪去。楼台小,风味佳,动新愁雨初风乍。知不知对春思念他,倚阑干海棠花下。新秋夜,微醉时,月明中倚阑独自。吟成几联肠断诗,说不尽满怀心事。鸾凤配,莺燕约,感萧娘肯怜才貌。除琴剑又别无珍共宝。则一片至诚心要也不要?风流士,年少客,花无名帽檐羞带。新来颇觉略分外,相思病等闲不害。乾坤内,山共水,论风流古杭为最。北高峰离不得三二里,回头看镂金铺翠。

周文质

周文质(?-1334),元代文学家。字仲彬,建德(今属浙江)人,后居杭州。与钟嗣成相交二十余年,两人情深意笃,形影不离,故《录鬼簿》对他有详细的记载:“体貌清癯,学问渊博,资性工巧,文笔新奇。家世儒业,俯就路吏。善丹青,能歌舞,明曲调,谐音律。性尚豪侠,好事敬客善绘画,谐音律。所作杂剧今知有四种。现仅《苏武还乡》(或称《苏武还朝》)存有残曲。散曲存有小令四十三首,套数五套,多男女相思之作。

《【双调】落梅风》拼音标注

【 shuāng diào 】 luò méi fēng
méi jiān hèn,
xīn shàng kǔ,
kǒu nán yán bǎ jiǎo jiān ér fēn fù。
wū yán shàng bàn hén xié xià tǔ,
rěn qīng jiāng xìu shāo ér nuó qù。
lóu tái xiǎo,
fēng wèi jiā,
dòng xīn chóu yǔ chū fēng zhà。
zhī bù zhī dùi chūn sī niàn tā,
yǐ lán gān hǎi táng huā xià。
xīn qīu yè,
wēi zùi shí,
yuè míng zhōng yǐ lán dú zì。
yín chéng jī lián cháng duàn shī,
shuō bù jǐn mǎn huái xīn shì。
luán fèng pèi,
yīng yàn yuē,
gǎn xiāo niáng kěn lián cái mào。
chú qín jiàn yòu bié wú zhēn gòng bǎo。
zé yī piàn zhì chéng xīn yào yě bù yào ?
fēng líu shì,
nián shǎo kè,
huā wú míng mào yán xīu dài。
xīn lái pǒ jué lvè fēn wài,
xiāng sī bìng děng xián bù hài。
gān kūn nèi,
shān gòng shǔi,
lùn fēng líu gǔ háng wèi zùi。
běi gāo fēng lí bù dé sān èr lǐ,
húi tóu kàn lòu jīn pū cùi 。