四时读书乐 其四

(宋代)翁森

木落水尽千崖枯,迥太吾亦见真吾。坐对韦编灯动壁,高歌夜半雪压庐。

地炉茶鼎烹活火,一清足称读书者。读书之乐何处寻,数点梅花天地心。

翁森

台州仙居人,字秀卿,号一瓢。宋亡,隐居教授,取朱熹白鹿洞学规以为训,从学者甚众。有《一瓢集》。

《四时读书乐 其四》拼音标注

sì shí dú shū lè qí sì
mù luò shǔi jǐn qiān yá kū,
jiǒng tài wú yì jiàn zhēn wú。
zuò dùi wéi biān dēng dòng bì,
gāo gē yè bàn xuě yā lú。
dì lú chá dǐng pēng huó huǒ,
yī qīng zú chēng dú shū zhě。
dú shū zhī lè hé chù xún,
shù diǎn méi huā tiān dì xīn。