谒金门 依韵和孤蟾四阕

(元代)吴澄

如何喜。自喜自知可矣。天地与人同一理。世间知者几。六十循环卦气。岁岁二分二至。坎险何妨离附丽。共谁研底里。如何乐。□见孤蟾轮廓。莫道个中难捉摸。细寻应会错。斫桂吴生善谑。管甚高深广博。记取嫦娥端的约。当空圆不落。如何快。认得吾庐堪爱。虚敞玲珑无障碍。主人常只在。得此非因赐赉。得此非因赌赛。占断这些境界。僦来成永买。如何悟。静看风前雪絮。飘落晴光明媚处。易?还似露。大笑忽然回顾。日在天心几度。八万里中元不暮。往来经熟路。

吴澄

吴澄(1249年2月3日—1333年8月5日),字幼清,晚字伯清,抚州崇仁凤岗咸口(今属江西省乐安县鳌溪镇咸口村)人。 [1-2] 元代杰出的理学家、经学家、教育家。吴澄与许衡齐名,并称为“北许南吴”,以其毕生精力为元朝儒学的传播和发展做出了重要贡献。有《吴文正公全集》传世。 曾著《列子解》,今已佚。

《谒金门 依韵和孤蟾四阕》拼音标注

yè jīn mén yī yùn hé gū chán sì què
rú hé xǐ。
zì xǐ zì zhī kě yǐ。
tiān dì yǔ rén tóng yī lǐ。
shì jiān zhī zhě jī。
lìu shí xún huán guà qì。
sùi sùi èr fēn èr zhì。
kǎn xiǎn hé fáng lí fù lì。
gòng shúi yán dǐ lǐ。
rú hé lè。
□ jiàn gū chán lún kuò。
mò dào gè zhōng nán zhuō mō。
xì xún yìng hùi cuò。
zhuó gùi wú shēng shàn nvè。
guǎn shén gāo shēn guǎng bó。
jì qǔ cháng é duān de yuē。
dāng kōng yuán bù luò。
rú hé kuài。
rèn dé wú lú kān ài。
xū chǎng líng lóng wú zhàng ài。
zhǔ rén cháng zhǐ zài。
dé cǐ fēi yīn sì lài。
dé cǐ fēi yīn dǔ sài。
zhān duàn zhè xiē jìng jiè。
jìu lái chéng yǒng mǎi。
rú hé wù。
jìng kàn fēng qián xuě xù。
piāo luò qíng guāng míng mèi chù。
yì ? huán sì lù。
dà xiào hū rán húi gù。
rì zài tiān xīn jī dù。
bā wàn lǐ zhōng yuán bù mù。
wǎng lái jīng shú lù 。