木兰花慢 四用韵

(元代)吴澄

看风花烟柳,浓又淡,少还稠。有小巧微虫,垂天布网,转地抟球。冲融一般春意,只啼莺语燕向人羞。收取尘间乐事,都归杓里舒州。绮筵珍馔醉青楼。光景信悠悠。柰蚋队虾群,空中聚散,水上浮游。谁知太和真趣,本无愁、何用更浇愁。问字频来未已,漉巾不要亲*。

吴澄

吴澄(1249年2月3日—1333年8月5日),字幼清,晚字伯清,抚州崇仁凤岗咸口(今属江西省乐安县鳌溪镇咸口村)人。 [1-2] 元代杰出的理学家、经学家、教育家。吴澄与许衡齐名,并称为“北许南吴”,以其毕生精力为元朝儒学的传播和发展做出了重要贡献。有《吴文正公全集》传世。 曾著《列子解》,今已佚。

《木兰花慢 四用韵》拼音标注

mù lán huā màn sì yòng yùn
kàn fēng huā yān lǐu,
nóng yòu dàn,
shǎo huán chóu。
yǒu xiǎo qiǎo wēi chóng,
chúi tiān bù wǎng,
zhuǎn dì tuán qíu。
chōng róng yī bān chūn yì,
zhǐ tí yīng yǔ yàn xiàng rén xīu。
shōu qǔ chén jiān lè shì,
dū gūi sháo lǐ shū zhōu。
qǐ yán zhēn zhuàn zùi qīng lóu。
guāng jǐng xìn yōu yōu。
nài rùi dùi xiā qún,
kōng zhōng jù sàn,
shǔi shàng fú yóu。
shúi zhī tài hé zhēn qù,
běn wú chóu 、 hé yòng gèng jiāo chóu。
wèn zì pín lái wèi yǐ,
lù jīn bù yào qīn * 。