寄江君逸

(元代)吴景奎

斗酒相逢尽醉休,几回清梦忆同游。江河牢落知心晚,天地凄凉满眼秋。

客有常何能具草,谁怜王粲独登楼。思君不见空回首,日落天寒揽敝裘。

吴景奎

(1292—1355)婺州兰溪人,字文可。七岁力学如成人,年十三为乡正。刘贞为浙东宪府掾,辟为从事,后荐署兴化路儒学录,以母老辞不就。博学,尤善为诗,词句清丽,有唐人风。有《药房樵唱》。

《寄江君逸》拼音标注

jì jiāng jūn yì
dǒu jǐu xiāng féng jǐn zùi xīu,
jī húi qīng mèng yì tóng yóu。
jiāng hé láo luò zhī xīn wǎn,
tiān dì qī liáng mǎn yǎn qīu。
kè yǒu cháng hé néng jù cǎo,
shúi lián wáng càn dú dēng lóu。
sī jūn bù jiàn kōng húi shǒu,
rì luò tiān hán lǎn bì qíu。