赋得秘仗崔嵬拂綵霓督院取博学鸿词试帖

(清代)吴敬梓

长乐钟声启,天门羽仗齐。深宫开户牖,秘仗俨榱题。

瑞霭螭头丽,香烟鸱吻迷。芝房含旭日,藻并映晴霓。

枫陛多鸣玉,彤廷半执圭。银青来复道,金紫向沙堤。

但觉层霄近,还疑弱木低。红梁才语燕,绛帻又鸣鸡。

采色辉珠箔,华光映锦绨。喈喈娇鸟唤,恰恰晓莺啼。

率舞兽咸拜,联班马正嘶。几多词赋客,通籍在金闺。

吴敬梓

吴敬梓(1701—1754年),字敏轩,一字文木,号粒民,清朝最伟大的小说家之一。汉族,安徽省全椒人。因家有“文木山房”,所以晚年自称“文木老人”,又因自家乡安徽全椒移至江苏南京秦淮河畔,故又称“秦淮寓客”(现存吴敬梓手写《兰亭序》中盖有印章:“全椒吴敬梓号粒民印”)。后卒于客中。著有《文木山房诗文集》十二卷(今存四卷)、《文木山房诗说》七卷(今存四十三则)、小说《儒林外史》。

《赋得秘仗崔嵬拂綵霓督院取博学鸿词试帖》拼音标注

fù dé mì zhàng cūi wéi fú cǎi ní dū yuàn qǔ bó xué hóng cí shì tiē
cháng lè zhōng shēng qǐ,
tiān mén yǔ zhàng qí。
shēn gōng kāi hù yǒu,
mì zhàng yǎn cūi tí。
rùi ǎi chī tóu lì,
xiāng yān zhī wěn mí。
zhī fáng hán xù rì,
zǎo bìng yìng qíng ní。
fēng bì duō míng yù,
tóng tíng bàn zhí gūi。
yín qīng lái fù dào,
jīn zǐ xiàng shā dī。
dàn jué céng xiāo jìn,
huán yí ruò mù dī。
hóng liáng cái yǔ yàn,
jiàng zé yòu míng jī。
cǎi sè hūi zhū bó,
huá guāng yìng jǐn tí。
jiē jiē jiāo niǎo huàn,
qià qià xiǎo yīng tí。
lv̀ wǔ shòu xián bài,
lián bān mǎ zhèng sī。
jī duō cí fù kè,
tōng jí zài jīn gūi。