邰村同司徒左文赵寿民司徒孔文司徒际周话旧

(清代)吴敬梓

密戚忻相聚,香醪味独甘。烧灯开斗室,设榻近书龛。

往事俱重述,行踪亦共谙。为言居胜地,终日事幽探。

黄蕊当窗发,丹蘤绕户酣。草痕同织翠,水色欲拖蓝。

耕凿时无失,林泉乐可耽。仓庚飞熠耀,燕子语呢喃。

细雨童驱犊,薰风妇喂蚕。荷锄遵广陌,倚杖瞰晴岚。

旷渺情何限,风尘客转惭。良宵难再得,拄颊听清谈。

吴敬梓

吴敬梓(1701—1754年),字敏轩,一字文木,号粒民,清朝最伟大的小说家之一。汉族,安徽省全椒人。因家有“文木山房”,所以晚年自称“文木老人”,又因自家乡安徽全椒移至江苏南京秦淮河畔,故又称“秦淮寓客”(现存吴敬梓手写《兰亭序》中盖有印章:“全椒吴敬梓号粒民印”)。后卒于客中。著有《文木山房诗文集》十二卷(今存四卷)、《文木山房诗说》七卷(今存四十三则)、小说《儒林外史》。

《邰村同司徒左文赵寿民司徒孔文司徒际周话旧》拼音标注

tái cūn tóng sī tú zuǒ wén zhào shòu mín sī tú kǒng wén sī tú jì zhōu huà jìu
mì qī xīn xiāng jù,
xiāng láo wèi dú gān。
shāo dēng kāi dǒu shì,
shè tà jìn shū kān。
wǎng shì jù zhòng shù,
xíng zōng yì gòng ān。
wèi yán jū shèng dì,
zhōng rì shì yōu tàn。
huáng rǔi dāng chuāng fā,
dān wěi rào hù hān。
cǎo hén tóng zhī cùi,
shǔi sè yù tuō lán。
gēng záo shí wú shī,
lín quán lè kě dān。
cāng gēng fēi yì yào,
yàn zǐ yǔ ní nán。
xì yǔ tóng qū dú,
xūn fēng fù wèi cán。
hé chú zūn guǎng mò,
yǐ zhàng kàn qíng lán。
kuàng miǎo qíng hé xiàn,
fēng chén kè zhuǎn cán。
liáng xiāo nán zài dé,
zhǔ jiá tīng qīng tán。