赠家广文蒙泉先生
(清代)吴敬梓
吾宗宜硕大,分派衍梁溪。名字标黄阁,纶梁降紫泥。
清才堪禁近,课士且卑栖。系马春风暖,衔杯月影低。
槐阴看鳝集,柳外听乌啼。钟阜邀词藻,秦淮净品题。
微吟惊候吏,奏绩付诗奚。大雅将沦落,斯文赖整齐。
昔年贤使相,投分几招携。岂合甘萧散,应难得久稽。
声称盈玉殿,依旧赴金闺。

吴敬梓
吴敬梓(1701—1754年),字敏轩,一字文木,号粒民,清朝最伟大的小说家之一。汉族,安徽省全椒人。因家有“文木山房”,所以晚年自称“文木老人”,又因自家乡安徽全椒移至江苏南京秦淮河畔,故又称“秦淮寓客”(现存吴敬梓手写《兰亭序》中盖有印章:“全椒吴敬梓号粒民印”)。后卒于客中。著有《文木山房诗文集》十二卷(今存四卷)、《文木山房诗说》七卷(今存四十三则)、小说《儒林外史》。
《赠家广文蒙泉先生》拼音标注
zèng jiā guǎng wén méng quán xiān shēng
wú zōng yí shuò dà,
fēn pài yǎn liáng xī。
míng zì biāo huáng gé,
lún liáng jiàng zǐ ní。
qīng cái kān jìn jìn,
kè shì qiě bēi qī。
xì mǎ chūn fēng nuǎn,
xián bēi yuè yǐng dī。
huái yīn kàn shàn jí,
lǐu wài tīng wū tí。
zhōng fù yāo cí zǎo,
qín huái jìng pǐn tí。
wēi yín liáng hòu lì,
zòu jī fù shī xī。
dà yǎ jiāng lún luò,
sī wén lài zhěng qí。
xī nián xián shǐ xiāng,
tóu fēn jī zhāo xié。
qǐ hé gān xiāo sàn,
yìng nán dé jǐu jī。
shēng chēng yíng yù diàn,
yī jìu fù jīn gūi。