天台红藤杖歌为姚文洁作

(清代)吴敬梓

卧梅书屋春光丽,客来叩户探清制。卧梅老人倒屣迎,呼童执末趋同行。

云是天台红藤杖,天台老僧昔我贶。二十五年常函藏,斑深色古寿者相。

摩挲今日拂尘埃,笑语閒庭步紫苔。桃枝灵寿差堪拟,枯蔓苍藤何有哉。

杖端非饰不噎鸟,铭以篆书独夭蟜。蓟门陈君雕镂工,公输刻凤出意表。

吾闻千岁藟为蘡薁藤,援以樛木同钩绳。且复相随游锦市,应免他时投葛陵。

钟山千尺浓云护,曳枝年年湿芒屦。应羡山灵有夙缘,自惭尘坌无欢趣。

百岁清閒非易求,得意当思五岳游。眼见春花烂南陌,百钱买醉须阮修

吴敬梓

吴敬梓(1701—1754年),字敏轩,一字文木,号粒民,清朝最伟大的小说家之一。汉族,安徽省全椒人。因家有“文木山房”,所以晚年自称“文木老人”,又因自家乡安徽全椒移至江苏南京秦淮河畔,故又称“秦淮寓客”(现存吴敬梓手写《兰亭序》中盖有印章:“全椒吴敬梓号粒民印”)。后卒于客中。著有《文木山房诗文集》十二卷(今存四卷)、《文木山房诗说》七卷(今存四十三则)、小说《儒林外史》。

《天台红藤杖歌为姚文洁作》拼音标注

tiān tái hóng téng zhàng gē wèi yáo wén jié zuò
wò méi shū wū chūn guāng lì,
kè lái kòu hù tàn qīng zhì。
wò méi lǎo rén dǎo xǐ yíng,
hū tóng zhí mò qū tóng xíng。
yún shì tiān tái hóng téng zhàng,
tiān tái lǎo sēng xī wǒ kuàng。
èr shí wǔ nián cháng hán cáng,
bān shēn sè gǔ shòu zhě xiāng。
mó suō jīn rì fú chén āi,
xiào yǔ xián tíng bù zǐ tái。
táo zhī líng shòu chà kān nǐ,
kū màn cāng téng hé yǒu zāi。
zhàng duān fēi shì bù yē niǎo,
míng yǐ zhuàn shū dú yāo jiǎo。
jì mén chén jūn diāo lòu gōng,
gōng shū kè fèng chū yì biǎo。
wú wén qiān sùi lěi wèi yīng yù téng,
yuán yǐ jīu mù tóng gōu shéng。
qiě fù xiāng súi yóu jǐn shì,
yìng miǎn tā shí tóu gé líng。
zhōng shān qiān chǐ nóng yún hù,
yè zhī nián nián shī máng jù。
yìng xiàn shān líng yǒu sù yuán,
zì cán chén bèn wú huān qù。
bǎi sùi qīng xián fēi yì qíu,
dé yì dāng sī wǔ yuè yóu。
yǎn jiàn chūn huā làn nán mò,
bǎi qián mǎi zùi xū ruǎn xīu。