哭舅氏
(清代)吴敬梓
河干屋三楹,丛桂影便娟。缘便荆棘篱,架便蒿床眠。
南邻侈豪奢,张灯奏管弦。西邻精心计,秉烛算缗钱。
吁嗟吾舅氏,垂老守残编。弱冠为诸生,六十犹屯邅。
皎皎明月光,扬辉屋东偏。秋虫声转悲,秋藜烂欲然。
主人既抱病,强坐芸窗前。其时遇宾兴,力疾上马鞯。
夜沾荒店露,朝冲隔江烟。射策不见收,言归泣涕涟。
严冬霜雪凝,偃卧小山巅。酌酒不解欢,饮药不获痊。
百忧摧肺肝,抱恨归重泉。吾母多兄弟,惟舅友爱专。
诸舅登仕籍,俱已谢尘缘。有司操尺度,所持何其坚。
士人进身难,底用事丹铅。贵为乡人畏,贱受乡人怜。
寄言名利者,致身须壮年。

吴敬梓
吴敬梓(1701—1754年),字敏轩,一字文木,号粒民,清朝最伟大的小说家之一。汉族,安徽省全椒人。因家有“文木山房”,所以晚年自称“文木老人”,又因自家乡安徽全椒移至江苏南京秦淮河畔,故又称“秦淮寓客”(现存吴敬梓手写《兰亭序》中盖有印章:“全椒吴敬梓号粒民印”)。后卒于客中。著有《文木山房诗文集》十二卷(今存四卷)、《文木山房诗说》七卷(今存四十三则)、小说《儒林外史》。
《哭舅氏》拼音标注
kū jìu shì
hé gān wū sān yíng,
cóng gùi yǐng biàn juān。
yuán biàn jīng jí lí,
jià biàn hāo chuáng mián。
nán lín chǐ háo shē,
zhāng dēng zòu guǎn xián。
xī lín jīng xīn jì,
bǐng zhú suàn mín qián。
xū jiē wú jìu shì,
chúi lǎo shǒu cán biān。
ruò guān wèi zhū shēng,
lìu shí yóu tún zhān。
jiǎo jiǎo míng yuè guāng,
yáng hūi wū dōng piān。
qīu chóng shēng zhuǎn bēi,
qīu lí làn yù rán。
zhǔ rén jì bào bìng,
qiáng zuò yún chuāng qián。
qí shí yù bīn xīng,
lì jí shàng mǎ jiān。
yè zhān huāng diàn lù,
zhāo chōng gé jiāng yān。
shè cè bù jiàn shōu,
yán gūi qì tì lián。
yán dōng shuāng xuě níng,
yǎn wò xiǎo shān diān。
zhuó jǐu bù jiě huān,
yǐn yào bù huò quán。
bǎi yōu cūi fèi gān,
bào hèn gūi zhòng quán。
wú mǔ duō xiōng dì,
wéi jìu yǒu ài zhuān。
zhū jìu dēng shì jí,
jù yǐ xiè chén yuán。
yǒu sī cāo chǐ dù,
suǒ chí hé qí jiān。
shì rén jìn shēn nán,
dǐ yòng shì dān qiān。
gùi wèi xiāng rén wèi,
jiàn shòu xiāng rén lián。
jì yán míng lì zhě,
zhì shēn xū zhuàng nián。
- 上一篇:挽外舅叶草窗翁
- 下一篇:陈仲怡刺史留饮寓斋看灯屏同李蘧门作