题许道宁秋山暮霭图

(明代)吴宽

远山近山翠浪倾,爱此万叠秋初晴。已多浮云岩下宿,只有暮霭空中生。草树纷纷纵复横,风回落叶填涧坑。哀猿啼处日将暝,谷口不见樵夫行。重洲复渚望不极,渔舟独出沙鸥惊。三山二水昔人句,仿佛当时登石城。何如攒蹙寻丈里,一目千里当前呈。画家意匠劳经营,墨气浓淡皆有情。平生见此真有几,不负长安许道宁。残山岂合推马远,寒林亦宜矜李成。世间神品吾所遇,沈老旧藏高克明。二图作配实相称,品格岂待宣和评。呜呼!人言名画真是名,一笑顿觉千金轻。

吴宽

(1435—1504)明苏州府长洲人,字原博,号匏庵。为诸生时,即有声望,遍读《左传》、《史记》、《汉书》及唐宋大家之文。成化八年会试、廷试皆第一,授修撰。侍孝宗东宫,进讲闲雅详明。孝宗即位,迁左庶子,预修《宪宗实录》,进少詹事兼侍读学士。丁忧后,入东阁,专典诰敕。进礼部尚书。卒谥文定。宽行履高洁,不为激矫,而自守以正。其诗深厚郁,自成一家。兼工书法。有《匏庵集》。

《题许道宁秋山暮霭图》拼音标注

tí xǔ dào níng qīu shān mù ǎi tú
yuǎn shān jìn shān cùi làng qīng,
ài cǐ wàn dié qīu chū qíng。
yǐ duō fú yún yán xià sù,
zhǐ yǒu mù ǎi kōng zhōng shēng。
cǎo shù fēn fēn zòng fù héng,
fēng húi luò yè tián jiàn kēng。
āi yuán tí chù rì jiāng míng,
gǔ kǒu bù jiàn qiáo fū xíng。
zhòng zhōu fù zhǔ wàng bù jí,
yú zhōu dú chū shā ōu liáng。
sān shān èr shǔi xī rén jù,
fǎng fó dāng shí dēng shí chéng。
hé rú zǎn cù xún zhàng lǐ,
yī mù qiān lǐ dāng qián chéng。
huà jiā yì jiàng láo jīng yíng,
mò qì nóng dàn jiē yǒu qíng。
píng shēng jiàn cǐ zhēn yǒu jī,
bù fù cháng ān xǔ dào níng。
cán shān qǐ hé tūi mǎ yuǎn,
hán lín yì yí jīn lǐ chéng。
shì jiān shén pǐn wú suǒ yù,
shěn lǎo jìu cáng gāo kè míng。
èr tú zuò pèi shí xiāng chēng,
pǐn gé qǐ dài xuān hé píng。
wū hū !
rén yán míng huà zhēn shì míng,
yī xiào dùn jué qiān jīn qīng 。