次石田韵戏野航短视

(明代)吴宽

石翁目如炬,下见渊鱼沉。么么蝇头字,夜鱼成书淫。

作诗调朱子,譬如火铄金。又如白日中,光烛孤云阴。

其诗洵善谑,当于古人寻。嗟彼盲者病,遇人惟听音。

其病最所苦,画地不及瘖。虽然苦若此,乐师能鼓琴。

朱子却差胜,瞳子职自任。使见素服者,何曾谓青衿。

惟恐醉生花,酒至戒满斟。吃吃手所抄,书卷遍词林。

平生临池兴,墨气识浅深。时复暝焉坐,雅思发孤吟。

要知视短者,反视惟求心。

吴宽

(1435—1504)明苏州府长洲人,字原博,号匏庵。为诸生时,即有声望,遍读《左传》、《史记》、《汉书》及唐宋大家之文。成化八年会试、廷试皆第一,授修撰。侍孝宗东宫,进讲闲雅详明。孝宗即位,迁左庶子,预修《宪宗实录》,进少詹事兼侍读学士。丁忧后,入东阁,专典诰敕。进礼部尚书。卒谥文定。宽行履高洁,不为激矫,而自守以正。其诗深厚郁,自成一家。兼工书法。有《匏庵集》。

《次石田韵戏野航短视》拼音标注

cì shí tián yùn xì yě háng duǎn shì
shí wēng mù rú jù,
xià jiàn yuān yú chén。
yāo yāo yíng tóu zì,
yè yú chéng shū yín。
zuò shī diào zhū zǐ,
pì rú huǒ shuò jīn。
yòu rú bái rì zhōng,
guāng zhú gū yún yīn。
qí shī xún shàn nvè,
dāng yú gǔ rén xún。
jiē bǐ máng zhě bìng,
yù rén wéi tīng yīn。
qí bìng zùi suǒ kǔ,
huà dì bù jí yīn。
sūi rán kǔ ruò cǐ,
lè shī néng gǔ qín。
zhū zǐ què chà shèng,
tóng zǐ zhí zì rèn。
shǐ jiàn sù fú zhě,
hé céng wèi qīng jīn。
wéi kǒng zùi shēng huā,
jǐu zhì jiè mǎn zhēn。
chī chī shǒu suǒ chāo,
shū juàn biàn cí lín。
píng shēng lín chí xīng,
mò qì shì qiǎn shēn。
shí fù míng yān zuò,
yǎ sī fā gū yín。
yào zhī shì duǎn zhě,
fǎn shì wéi qíu xīn。