满江红 其二 次楚畹韵赠元宝
(清代)吴绮
李下无蹊,问当代、谁为逋峭。最爱是,文章高处,尽君嘻笑。
世事漫须真实相,家传自擅清平调。便扣门、报有俗人来,唯长啸。
林下酌,溪边钓。约羊求,偕德耀。把顽仙骇叟,任他猜料。
公瑾当筵曾顾误,小红倚笛偏能妙。看浮云、富贵只寻常,头宁掉。

吴绮
吴绮(1619~1694) 清代词人。字园次,一字丰南,号绮园,又号听翁。江都(今江苏扬州)人。顺治十一年(1645)贡生、荐授弘文院中书舍人,升兵部主事、武选司员外郎。又任湖州知府,以多风力,尚风节,饶风雅,时人称之为"三风太守"。后失官,再未出仕。
《满江红 其二 次楚畹韵赠元宝》拼音标注
mǎn jiāng hóng qí èr cì chǔ wǎn yùn zèng yuán bǎo
lǐ xià wú xī,
wèn dāng dài 、 shúi wèi bū qiào。
zùi ài shì,
wén zhāng gāo chù,
jǐn jūn xī xiào。
shì shì màn xū zhēn shí xiāng,
jiā chuán zì shàn qīng píng diào。
biàn kòu mén 、 bào yǒu sú rén lái,
wéi cháng xiào。
lín xià zhuó,
xī biān diào。
yuē yáng qíu,
xié dé yào。
bǎ wán xiān hài sǒu,
rèn tā cāi liào。
gōng jǐn dāng yán céng gù wù,
xiǎo hóng yǐ dí piān néng miào。
kàn fú yún 、 fù gùi zhǐ xún cháng,
tóu níng diào。
- 上一篇:杏花天 杏花村
- 下一篇:柳腰轻 嘉树堂席上赠刘姬