舟次湖南

(宋代)吴淇

一官自叹迹如萍,万里扬帆出洞庭。薄暮犹沾神女雨,垂边渐见老人星。

草连湖水愁中碧,烟锁岳峰望里青。庙近黄陵休系缆,冷风清瑟动湘灵。

吴淇

吴淇,字蕊仙,别字佛眉,江南长洲人。乃方伯挺庵公之孙女,孝廉康侯公女也。世居姑苏之花岸。蕊仙生而颖悟,五岁时辄过目成诵。父母见其慧性过人,为延师教读。髫龄而工诗,及笄而能文章,益昼夜攻苦不辍。

《舟次湖南》拼音标注

zhōu cì hú nán
yī guān zì tàn jī rú píng,
wàn lǐ yáng fān chū dòng tíng。
bó mù yóu zhān shén nv̌ yǔ,
chúi biān jiàn jiàn lǎo rén xīng。
cǎo lián hú shǔi chóu zhōng bì,
yān suǒ yuè fēng wàng lǐ qīng。
miào jìn huáng líng xīu xì làn,
lěng fēng qīng sè dòng xiāng líng。