黄鹂绕碧树 春晴

(清代)吴绮

丽景逢初霁,烟收楼阁,雪销庭院。砌柳官梅,正酥红萼破,淡黄丝软。

凤城桃菜,早人与、东风相见。看又是、几个迷香嫩蝶,窥帘轻燕。

渐觉罗窗手暖。试裁缝、袖温金钏。记前事、有笼灯密约,寻花娇啭。

惆怅欢情似梦,空叹惜、韶华变。教人闷倚衣篝,暗低纨扇。

吴绮

吴绮(1619~1694) 清代词人。字园次,一字丰南,号绮园,又号听翁。江都(今江苏扬州)人。顺治十一年(1645)贡生、荐授弘文院中书舍人,升兵部主事、武选司员外郎。又任湖州知府,以多风力,尚风节,饶风雅,时人称之为"三风太守"。后失官,再未出仕。

《黄鹂绕碧树 春晴》拼音标注

huáng lí rào bì shù chūn qíng
lì jǐng féng chū jì,
yān shōu lóu gé,
xuě xiāo tíng yuàn。
qì lǐu guān méi,
zhèng sū hóng è pò,
dàn huáng sī ruǎn。
fèng chéng táo cài,
zǎo rén yǔ 、 dōng fēng xiāng jiàn。
kàn yòu shì 、 jī gè mí xiāng nèn dié,
kūi lián qīng yàn。
jiàn jué luō chuāng shǒu nuǎn。
shì cái féng 、 xìu wēn jīn chuàn。
jì qián shì 、 yǒu lóng dēng mì yuē,
xún huā jiāo zhuàn。
chóu chàng huān qíng sì mèng,
kōng tàn xī 、 sháo huá biàn。
jiào rén mèn yǐ yī gōu,
àn dī wán shàn。