沁园春 其一 述怀

(清代)吴绮

落拓黄衫,一帽东风,星星鬓须。只侯嬴关畔,题诗借笔,漂母祠前,买酒骑驴。

跃马平生,当年儿戏,为甚关门独较书。花前醉,笑古人欺我,击缶乌乌。

江山何处归欤,算且去江边学钓鱼。看马卿才调,何年北阙,孙郎意气,几日东吴。

三尺玉龙,一床狂梦,曾到大槐宫里无。呼天语,问天生如此,肯老菰芦。

吴绮

吴绮(1619~1694) 清代词人。字园次,一字丰南,号绮园,又号听翁。江都(今江苏扬州)人。顺治十一年(1645)贡生、荐授弘文院中书舍人,升兵部主事、武选司员外郎。又任湖州知府,以多风力,尚风节,饶风雅,时人称之为"三风太守"。后失官,再未出仕。

《沁园春 其一 述怀》拼音标注

qìn yuán chūn qí yī shù huái
luò tuò huáng shān,
yī mào dōng fēng,
xīng xīng bìn xū。
zhǐ hóu yíng guān pàn,
tí shī jiè bǐ,
piāo mǔ cí qián,
mǎi jǐu qí lv́。
yuè mǎ píng shēng,
dāng nián ér xì,
wèi shén guān mén dú jiào shū。
huā qián zùi,
xiào gǔ rén qī wǒ,
jí fǒu wū wū。
jiāng shān hé chù gūi yú,
suàn qiě qù jiāng biān xué diào yú。
kàn mǎ qīng cái diào,
hé nián běi què,
sūn láng yì qì,
jī rì dōng wú。
sān chǐ yù lóng,
yī chuáng kuáng mèng,
céng dào dà huái gōng lǐ wú。
hū tiān yǔ,
wèn tiān shēng rú cǐ,
kěn lǎo gū lú。