太常引 其四 隋宫吊古

(清代)吴绮

斗鸡台下草如丝,吹断玉参差。春到野田迟,有大业、垂杨几枝。

同来载酒,伤情词客,惆怅落花时。苔藓绿遗碑,访遍了、雷塘未知。

吴绮

吴绮(1619~1694) 清代词人。字园次,一字丰南,号绮园,又号听翁。江都(今江苏扬州)人。顺治十一年(1645)贡生、荐授弘文院中书舍人,升兵部主事、武选司员外郎。又任湖州知府,以多风力,尚风节,饶风雅,时人称之为"三风太守"。后失官,再未出仕。

《太常引 其四 隋宫吊古》拼音标注

tài cháng yǐn qí sì súi gōng diào gǔ
dǒu jī tái xià cǎo rú sī,
chūi duàn yù cān chà。
chūn dào yě tián chí,
yǒu dà yè 、 chúi yáng jī zhī。
tóng lái zài jǐu,
shāng qíng cí kè,
chóu chàng luò huā shí。
tái xiǎn lv̀ yí bēi,
fǎng biàn le 、 léi táng wèi zhī。