贺新郎 次子寿韵 送袁两生归娶广陵

(清代)吴绮

似汝真佳客。立亭前、轻衫侧帽,品红裁碧。醉后偶然歌水调,擪碎江头铁笛。

且莫笑、登楼岑寂。试问周郎能顾曲,向年时、赤壁才摧敌。

君好去、图鹏息。

蓝桥本是裴航宅。况雷塘、玉箫明月,风流难毕。镜阁双眉人待画,索笑三生旧石。

又岂待、阮家南北。从此临邛沽酒伴,羡远山、对影肩双立。

齐拍手,称连璧。

吴绮

吴绮(1619~1694) 清代词人。字园次,一字丰南,号绮园,又号听翁。江都(今江苏扬州)人。顺治十一年(1645)贡生、荐授弘文院中书舍人,升兵部主事、武选司员外郎。又任湖州知府,以多风力,尚风节,饶风雅,时人称之为"三风太守"。后失官,再未出仕。

《贺新郎 次子寿韵,送袁两生归娶广陵》拼音标注

hè xīn láng cì zǐ shòu yùn,sòng yuán liǎng shēng gūi qǔ guǎng líng
sì rǔ zhēn jiā kè。
lì tíng qián 、 qīng shān cè mào,
pǐn hóng cái bì。
zùi hòu ǒu rán gē shǔi diào,
yè sùi jiāng tóu tiě dí。
qiě mò xiào 、 dēng lóu cén jì。
shì wèn zhōu láng néng gù qū,
xiàng nián shí 、 chì bì cái cūi dí。
jūn hǎo qù 、 tú péng xī。
lán qiáo běn shì péi háng zhái。
kuàng léi táng 、 yù xiāo míng yuè,
fēng líu nán bì。
jìng gé shuāng méi rén dài huà,
suǒ xiào sān shēng jìu shí。
yòu qǐ dài 、 ruǎn jiā nán běi。
cóng cǐ lín qióng gū jǐu bàn,
xiàn yuǎn shān 、 dùi yǐng jiān shuāng lì。
qí pāi shǒu,
chēng lián bì。