金菊对芙蓉 庚申秋日 再集休园 即席分得茵字
(清代)吴绮
蒋径重开,陶门乍启,依然一拂清风。喜康依公子,手掌能同。
邀宾不惜倾家酿,高吟处、鹦鹉偏工。那堪更是,月当杨柳,秋在芙蓉。
一饮吸尽千钟。记檐前蟾魄,三见如弓。况樽携蛮榼,烛艳纱笼。
挥毫忽发狂奴兴,问人中、何处情浓。夜阑还倚,踏残桐影,梦卧花丛。

吴绮
吴绮(1619~1694) 清代词人。字园次,一字丰南,号绮园,又号听翁。江都(今江苏扬州)人。顺治十一年(1645)贡生、荐授弘文院中书舍人,升兵部主事、武选司员外郎。又任湖州知府,以多风力,尚风节,饶风雅,时人称之为"三风太守"。后失官,再未出仕。
《金菊对芙蓉 庚申秋日,再集休园,即席分得茵字》拼音标注
jīn jú dùi fú róng gēng shēn qīu rì,zài jí xīu yuán,jí xí fēn dé yīn zì
jiǎng jìng zhòng kāi,
táo mén zhà qǐ,
yī rán yī fú qīng fēng。
xǐ kāng yī gōng zǐ,
shǒu zhǎng néng tóng。
yāo bīn bù xī qīng jiā niàng,
gāo yín chù 、 yīng wǔ piān gōng。
nà kān gèng shì,
yuè dāng yáng lǐu,
qīu zài fú róng。
yī yǐn xī jǐn qiān zhōng。
jì yán qián chán pò,
sān jiàn rú gōng。
kuàng zūn xié mán kè,
zhú yàn shā lóng。
hūi háo hū fā kuáng nú xīng,
wèn rén zhōng 、 hé chù qíng nóng。
yè lán huán yǐ,
tà cán tóng yǐng,
mèng wò huā cóng。
- 上一篇:鹊桥仙 其一 再为蔡夫人寿
- 下一篇:念奴娇 冬日 偕野君、循蜚饮荩思斋头