法曲献仙音 虎丘怀古和韵

(清代)吴绮

海涌峰头,舞残歌散,犹认旧家南国。金虎犹茫,玉鱼零落,短簿何堪收拾。

只留取、荒台下,点剩生公石。今何日。叹时时、醉红低翠,尽意把、剑铁花磨蚀。

搔首我重游,问何处、水犀遗迹。霸业销沉,又宁论、楼台金碧。

但画船归后,凄然雨钟烟笛。

吴绮

吴绮(1619~1694) 清代词人。字园次,一字丰南,号绮园,又号听翁。江都(今江苏扬州)人。顺治十一年(1645)贡生、荐授弘文院中书舍人,升兵部主事、武选司员外郎。又任湖州知府,以多风力,尚风节,饶风雅,时人称之为"三风太守"。后失官,再未出仕。

《法曲献仙音 虎丘怀古和韵》拼音标注

fǎ qū xiàn xiān yīn hǔ qīu huái gǔ hé yùn
hǎi yǒng fēng tóu,
wǔ cán gē sàn,
yóu rèn jìu jiā nán guó。
jīn hǔ yóu máng,
yù yú líng luò,
duǎn bù hé kān shōu shí。
zhǐ líu qǔ 、 huāng tái xià,
diǎn shèng shēng gōng shí。
jīn hé rì。
tàn shí shí 、 zùi hóng dī cùi,
jǐn yì bǎ 、 jiàn tiě huā mó shí。
sāo shǒu wǒ zhòng yóu,
wèn hé chù 、 shǔi xī yí jī。
bà yè xiāo chén,
yòu níng lùn 、 lóu tái jīn bì。
dàn huà chuán gūi hòu,
qī rán yǔ zhōng yān dí。