踏莎行 其二 湖上

(清代)吴绮

镜影平湖,裾腰芳草。一般春树西陵好。今年更自觉撩人,画船系处垂杨袅。

那得身闲,空怜鬓老。沈郎清癯谁知道。拟将愁绪诉东风,东风又怕花枝恼。

吴绮

吴绮(1619~1694) 清代词人。字园次,一字丰南,号绮园,又号听翁。江都(今江苏扬州)人。顺治十一年(1645)贡生、荐授弘文院中书舍人,升兵部主事、武选司员外郎。又任湖州知府,以多风力,尚风节,饶风雅,时人称之为"三风太守"。后失官,再未出仕。

《踏莎行 其二 湖上》拼音标注

tà shā xíng qí èr hú shàng
jìng yǐng píng hú,
jū yāo fāng cǎo。
yī bān chūn shù xī líng hǎo。
jīn nián gèng zì jué liāo rén,
huà chuán xì chù chúi yáng niǎo。
nà dé shēn xián,
kōng lián bìn lǎo。
shěn láng qīng qú shúi zhī dào。
nǐ jiāng chóu xù sù dōng fēng,
dōng fēng yòu pà huā zhī nǎo。