满江红 其三 金山

(清代)吴绮

一点青青,是娲后、补残余石。向此处、洪流独砥,巍然千尺。

纵步欲凌鹰隼背,蟠根直下蛟龙宅。问当年、留带旧风流,空陈迹。

山两岸,分南北。水一派,流今昔。把天风海月,尽教收拾。

孤磬声摇残照紫,乱帆影挂秋云碧。上危楼、极目送归鸿,吹横笛。

吴绮

吴绮(1619~1694) 清代词人。字园次,一字丰南,号绮园,又号听翁。江都(今江苏扬州)人。顺治十一年(1645)贡生、荐授弘文院中书舍人,升兵部主事、武选司员外郎。又任湖州知府,以多风力,尚风节,饶风雅,时人称之为"三风太守"。后失官,再未出仕。

《满江红 其三 金山》拼音标注

mǎn jiāng hóng qí sān jīn shān
yī diǎn qīng qīng,
shì wā hòu 、 bǔ cán yú shí。
xiàng cǐ chù 、 hóng líu dú dǐ,
wēi rán qiān chǐ。
zòng bù yù líng yīng zhǔn bèi,
pán gēn zhí xià jiāo lóng zhái。
wèn dāng nián 、 líu dài jìu fēng líu,
kōng chén jī。
shān liǎng àn,
fēn nán běi。
shǔi yī pài,
líu jīn xī。
bǎ tiān fēng hǎi yuè,
jǐn jiào shōu shí。
gū qìng shēng yáo cán zhào zǐ,
luàn fān yǐng guà qīu yún bì。
shàng wēi lóu 、 jí mù sòng gūi hóng,
chūi héng dí。