念奴娇 其五 四十九自寿次澹心

(清代)吴绮

次公狂甚,只终朝独坐,爱山台上。鱼鸟江湖聊自得,怕学市儿官样。

衙散载花,公馀放鹤,忘却称州将。开楼一啸,此身如在图障。

遥想张赵当年,埋轮破柱,意气真何壮。欲效前人犹未可,空忆牛衣相向。

塞马功名,海鸥时世,宁必分欣怅。月明高兴,笑予何遽非亮。

吴绮

吴绮(1619~1694) 清代词人。字园次,一字丰南,号绮园,又号听翁。江都(今江苏扬州)人。顺治十一年(1645)贡生、荐授弘文院中书舍人,升兵部主事、武选司员外郎。又任湖州知府,以多风力,尚风节,饶风雅,时人称之为"三风太守"。后失官,再未出仕。

《念奴娇 其五 四十九自寿次澹心》拼音标注

niàn nú jiāo qí wǔ sì shí jǐu zì shòu cì dàn xīn
cì gōng kuáng shén,
zhǐ zhōng zhāo dú zuò,
ài shān tái shàng。
yú niǎo jiāng hú liáo zì dé,
pà xué shì ér guān yáng。
yá sàn zài huā,
gōng yú fàng hè,
wàng què chēng zhōu jiāng。
kāi lóu yī xiào,
cǐ shēn rú zài tú zhàng。
yáo xiǎng zhāng zhào dāng nián,
mái lún pò zhù,
yì qì zhēn hé zhuàng。
yù xiào qián rén yóu wèi kě,
kōng yì níu yī xiāng xiàng。
sāi mǎ gōng míng,
hǎi ōu shí shì,
níng bì fēn xīn chàng。
yuè míng gāo xīng,
xiào yú hé jù fēi liàng。