荒谷

(清代)吴清鹏

路细通山石,林深覆野篁。乱花开废冢,孤鸟下寒塘。

牧迹缘溪尽,樵声隔岭长。平生爱岑寂,此地太幽荒。

吴清鹏

浙江钱塘人,字程九。吴清皋弟。嘉庆二十二年进士。由翰林院编修累官至顺天府丞。有《笏庵稿》。

《荒谷》拼音标注

huāng gǔ
lù xì tōng shān shí,
lín shēn fù yě huáng。
luàn huā kāi fèi zhǒng,
gū niǎo xià hán táng。
mù jī yuán xī jǐn,
qiáo shēng gé líng cháng。
píng shēng ài cén jì,
cǐ dì tài yōu huāng。