和睦州卢中丞题茅堂十韵
(唐代)吴融
有士当今重,忘情自古稀。独开青嶂路,闲掩白云扉。石累千层险,泉分一带微。栋危猿竞下,檐回鸟争归。烟冷茶铛静,波香兰舸飞。好移钟阜蓼,莫种首阳薇。树密含轻雾,川空漾薄晖。芝泥看只捧,蕙带且休围。东郭邻穿履,西林近衲衣。琼瑶一百字,千古见清机。

吴融
吴融,唐代诗人。字子华,越州山阴(今浙江绍兴)人。吴融生于唐宣宗大中四年(850),卒于唐昭宗天复三年(903),享年五十四岁。他生当晚唐后期,一个较前期更为混乱、矛盾、黑暗的时代,他死后三年,曾经盛极一时的大唐帝国也就走入历史了,因此,吴融可以说是整个大唐帝国走向灭亡的见证者之一。
《和睦州卢中丞题茅堂十韵》拼音标注
hé mù zhōu lú zhōng chéng tí máo táng shí yùn
yǒu shì dāng jīn zhòng,
wàng qíng zì gǔ xī。
dú kāi qīng zhàng lù,
xián yǎn bái yún fēi。
shí lèi qiān céng xiǎn,
quán fēn yī dài wēi。
dòng wēi yuán jìng xià,
yán húi niǎo zhēng gūi。
yān lěng chá dāng jìng,
bō xiāng lán gě fēi。
hǎo yí zhōng fù liǎo,
mò zhǒng shǒu yáng wéi。
shù mì hán qīng wù,
chuān kōng yàng bó hūi。
zhī ní kàn zhǐ pěng,
hùi dài qiě xīu wéi。
dōng guō lín chuān lv̌,
xī lín jìn nà yī。
qióng yáo yī bǎi zì,
qiān gǔ jiàn qīng jī。