自题望云图

(清代)吴绍诗

六十春光弹指过,百年心事半蹉跎。白云亭畔巢痕旧,天水楼边鸿印多。

回首惊涛成幻影,仰天旭日曝寒柯。临崖暂倚华峰石,叆叇遥连北海波。

吴绍诗

(1699—1776)清山东海丰人,字二南。雍正间以诸生荐授七品小京官。乾隆时历任陕西、贵州督粮道,云南、甘肃按察使,江西巡抚,所至有声,尤慎于决狱。官至吏部侍郎致仕。卒谥恭定。

《自题望云图》拼音标注

zì tí wàng yún tú
lìu shí chūn guāng dàn zhǐ guò,
bǎi nián xīn shì bàn cuō tuó。
bái yún tíng pàn cháo hén jìu,
tiān shǔi lóu biān hóng yìn duō。
húi shǒu liáng tāo chéng huàn yǐng,
yǎng tiān xù rì pù hán kē。
lín yá zàn yǐ huá fēng shí,
ài dài yáo lián běi hǎi bō。