和章质夫成都运司园亭诗·月台

(宋代)吴师孟

雅意待蟾光,烦襟期爽快。无云点太清,远贤周色界。天光净琉璃,露下真沆瀣。勤渠谂后人,宜葺不宜坏。

吴师孟

(1021—1110)成都人,字醇翁。第进士。累迁凤州别驾。王安石当国,擢为梓州路提举常平。上疏力言新法不便,宁愿罢归故官。后知蜀州,又论茶法害民,遂谢事去。

《和章质夫成都运司园亭诗·月台》拼音标注

hé zhāng zhí fū chéng dū yùn sī yuán tíng shī · yuè tái
yǎ yì dài chán guāng,
fán jīn qī shuǎng kuài。
wú yún diǎn tài qīng,
yuǎn xián zhōu sè jiè。
tiān guāng jìng líu lí,
lù xià zhēn háng xiè。
qín qú shěn hòu rén,
yí qì bù yí huài 。