水龙吟 送孙浣心之真定
(清代)吴伟业
无诸台上春风,燕南魏北声名起。金戈铁马,神州沈陆,幅巾归里。
种柳门前,艺瓜陂下,北窗烟雨。遇天涯、故旧贻书到,一鞭行李滹沱水。
挟瑟高堂赵女,问丛台、几人珠履。青史纷争,干戈谭笑,陈馀张耳。
汉垒秦军,季龙宫苑,销沈何处。向孤城、但有寒鸦,落木暮天羁旅。

吴伟业
吴伟业(1609~1672)字骏公,号梅村,别署鹿樵生、灌隐主人、大云道人,世居江苏昆山,祖父始迁江苏太仓,汉族,江苏太仓人,崇祯进士。明末清初著名诗人,与钱谦益、龚鼎孳并称“江左三大家”,又为娄东诗派开创者。长于七言歌行,初学“长庆体”,后自成新吟,后人称之为“梅村体”。
《 水龙吟 送孙浣心之真定》拼音标注
shǔi lóng yín sòng sūn wǎn xīn zhī zhēn dìng
wú zhū tái shàng chūn fēng,
yàn nán wèi běi shēng míng qǐ。
jīn gē tiě mǎ,
shén zhōu shěn lù,
fú jīn gūi lǐ。
zhǒng lǐu mén qián,
yì guā bēi xià,
běi chuāng yān yǔ。
yù tiān yá 、 gù jìu yí shū dào,
yī biān xíng lǐ hū tuó shǔi。
xié sè gāo táng zhào nv̌,
wèn cóng tái 、 jī rén zhū lv̌。
qīng shǐ fēn zhēng,
gān gē tán xiào,
chén yú zhāng ěr。
hàn lěi qín jūn,
jì lóng gōng yuàn,
xiāo shěn hé chù。
xiàng gū chéng 、 dàn yǒu hán yā,
luò mù mù tiān jī lv̌。