瑞鹤仙·辘轳春又转

(宋代)吴文英

辘轳春又转。记旋草新词,江头凭雁。乘槎上银汉蹼车尘才踏,东华红软。何时赐见?漏声移、深宫夜半。问莼鲈、今几西风,未觉岁华迟晚。一片。丹心白发,露滴研朱,雅陪清宴。班回柳院。蒲团底,小禅观。望罘罳[1]明月,初圆此夕,应共婵娟茂苑。愿年年、玉兔长生,耸秋井干。

吴文英

吴文英(约1200~1260),字君特,号梦窗,晚年又号觉翁,四明(今浙江宁波)人。原出翁姓,后出嗣吴氏。与贾似道友善。有《梦窗词集》一部,存词三百四十余首,分四卷本与一卷本。其词作数量丰沃,风格雅致,多酬答、伤时与忆悼之作,号“词中李商隐”。而后世品评却甚有争论。

《瑞鹤仙·辘轳春又转》拼音标注

rùi hè xiān · lù lú chūn yòu zhuǎn
lù lú chūn yòu zhuǎn。
jì xuán cǎo xīn cí,
jiāng tóu píng yàn。
chéng chá shàng yín hàn pú chē chén cái tà,
dōng huá hóng ruǎn。
hé shí sì jiàn ?
lòu shēng yí 、 shēn gōng yè bàn。
wèn chún lú 、 jīn jī xī fēng,
wèi jué sùi huá chí wǎn。
yī piàn。
dān xīn bái fā,
lù dī yán zhū,
yǎ péi qīng yàn。
bān húi lǐu yuàn。
pú tuán dǐ,
xiǎo shàn guān。
wàng fú sī [ 1 ] míng yuè,
chū yuán cǐ xī,
yìng gòng chán juān mào yuàn。
yuàn nián nián 、 yù tù cháng shēng,
sǒng qīu jǐng gān 。