羊山

(清代)吴雯

落日山风吹,长松乱清影。白云逗残雪,忽见前峰暝。

野鸟下寒竹,孤僧汲修绠。聊欲遂幽寻,理策度西岭。

吴雯

(1644—1704)山西蒲州人,字天章,号莲洋。诗得王士祯揄扬,声名大噪。康熙十八年举博学鸿词,未中。有《莲洋集》。

《羊山》拼音标注

yáng shān
luò rì shān fēng chūi,
cháng sōng luàn qīng yǐng。
bái yún dòu cán xuě,
hū jiàn qián fēng míng。
yě niǎo xià hán zhú,
gū sēng jí xīu gěng。
liáo yù sùi yōu xún,
lǐ cè dù xī líng。