示惟寂

(明代)无愠

古人出家为生死,今人出家则否尔。生死人来既不明,况复所为同俗子。

友不友兮师不师,浩浩成群习庸鄙。触事如今已面墙,何待他年始知耻。

而汝既然为我徒,日用应须重操履。教旨禅宗力究参,圣像晨昏更勤礼。

傥或一朝得入头,便有清声播人耳。慎勿悠悠过一生,没头浸在涛浪里。

我今衰老百无能,随分山林且容与。汝来问讯我合掌,觌面何曾孤负汝。

无愠

(?—1397)元明间僧。浙江临海人,字恕中,号空室,俗姓陈。初居径山,两坐浙东名刹。洪武中,日本国王慕名,奏请住持。太祖召之,以老病辞。有《山庵杂录》。

《示惟寂》拼音标注

shì wéi jì
gǔ rén chū jiā wèi shēng sǐ,
jīn rén chū jiā zé fǒu ěr。
shēng sǐ rén lái jì bù míng,
kuàng fù suǒ wèi tóng sú zǐ。
yǒu bù yǒu xī shī bù shī,
hào hào chéng qún xí yōng bǐ。
hóng shì rú jīn yǐ miàn qiáng,
hé dài tā nián shǐ zhī chǐ。
ér rǔ jì rán wèi wǒ tú,
rì yòng yìng xū zhòng cāo lv̌。
jiào zhǐ shàn zōng lì jīu cān,
shèng xiàng chén hūn gèng qín lǐ。
tǎng huò yī zhāo dé rù tóu,
biàn yǒu qīng shēng bō rén ěr。
shèn wù yōu yōu guò yī shēng,
méi tóu jìn zài tāo làng lǐ。
wǒ jīn shuāi lǎo bǎi wú néng,
súi fēn shān lín qiě róng yǔ。
rǔ lái wèn xùn wǒ hé zhǎng,
dí miàn hé céng gū fù rǔ。