和陆端门吴小仙双松

(清代)吴颖芳

吴仙落笔皆俊气,浓淡平奇得胸意。召取蓬莱脱角龙,蟠曲张鳞对相戏。

拗怒喷薄烟雾青,千山老干无好形。皮毛几伐现真骨,尘垢摆脱通仙灵。

茯苓长生化精魄,齐弟夷兄共肥瘠。世遥韦毕未可知,凡手安能论什伯。

吴颖芳

(1702—1781)浙江仁和人,字西林,因居地之名自号临江乡人。信佛教,号树虚。少时赴试场,为差役所诃,自此弃科举。读书著作。与厉鹗为友,从其劝告,致力于诗。又精律吕之学,著《吹豳录》。于文字音韵亦探讨有得,著《说文理董》、《音韵讨论》。中年以后,治唯识论尤深。另有《临江乡人集》。

《和陆端门吴小仙双松》拼音标注

hé lù duān mén wú xiǎo xiān shuāng sōng
wú xiān luò bǐ jiē jùn qì,
nóng dàn píng qí dé xiōng yì。
zhào qǔ péng lái tuō jiǎo lóng,
pán qū zhāng lín dùi xiāng xì。
ǎo nù pēn bó yān wù qīng,
qiān shān lǎo gān wú hǎo xíng。
pí máo jī fá xiàn zhēn gǔ,
chén gòu bǎi tuō tōng xiān líng。
fú líng cháng shēng huà jīng pò,
qí dì yí xiōng gòng féi jí。
shì yáo wéi bì wèi kě zhī,
fán shǒu ān néng lùn shí bó。