同李汉臣赋陈道人茶匕诗

(宋代)吴则礼

诸方妙手嗟谁何,旧闻江东卜头陀。即今世上称绝伦,只数钱塘陈道人。宣和日试龙焙香,独以胜韵媚君王。平生底处虀盐眼,饱识斓斑翰林碗。腐儒惯用语烧折,两耳要听苍蝇声。苦遭汤饼作魔事,坐睡只教渠唤醒。岂知公子不论价,千金争买都堂胯。心知二叟操钤鎚,种种幻出真瑰奇。何当为吾调云腴,豆饭藜羡与扫除。个中风味太高彻,问取老师三昧舌。

吴则礼

吴则礼 公元?年至一1121年字子副,富川(一作永兴,今湖北阳新)人。生年不详,卒于宋徽宗宣和三年。以父荫入仕。会为军器监主簿,因事谪荆州。官至直秘阁,知虢州。工诗,与唐庚、曾纡、陈道诸名士唱和。晚年居豫章,自号北湖居士。则礼著有北湖集十卷,长短句一卷,《书录解题》并傅于代。

《同李汉臣赋陈道人茶匕诗》拼音标注

tóng lǐ hàn chén fù chén dào rén chá bǐ shī
zhū fāng miào shǒu jiē shúi hé,
jìu wén jiāng dōng bǔ tóu tuó。
jí jīn shì shàng chēng jué lún,
zhǐ shù qián táng chén dào rén。
xuān hé rì shì lóng bèi xiāng,
dú yǐ shèng yùn mèi jūn wáng。
píng shēng dǐ chù jī yán yǎn,
bǎo shì lán bān hàn lín wǎn。
fǔ rú guàn yòng yǔ shāo zhé,
liǎng ěr yào tīng cāng yíng shēng。
kǔ zāo tāng bǐng zuò mó shì,
zuò shùi zhǐ jiào qú huàn xǐng。
qǐ zhī gōng zǐ bù lùn jià,
qiān jīn zhēng mǎi dū táng kuà。
xīn zhī èr sǒu cāo qián chúi,
zhǒng zhǒng huàn chū zhēn gūi qí。
hé dāng wèi wú diào yún yú,
dòu fàn lí xiàn yǔ sǎo chú。
gè zhōng fēng wèi tài gāo chè,
wèn qǔ lǎo shī sān mèi shé 。