松文清公虎字歌

(清代)吴振棫

仁宗至仁容直谏,文清在朝时拜章。朴忠颇不识忌讳,亦有谣诼多中伤。

清名伟节动中外,每以尺箠笞戎羌。边庭卧护烽堠静,帖耳受驱如犬羊。

生无他嗜苦嗜酒,烧春痛吸不择偶。醉酣兴发作虎字,字大于身胆如斗。

寻丈以外一笔成,山摧谷动雷雨倾。雄强蓄势跳跃出,得虎生气匪以形。

悬之幽堂风夜吼,老魅走避儿童惊。爱公书者摩挲极,公之所重非翰墨。

藜藿不采众慑伏,淮南寝谋赖汲直。鼎湖龙去四海恸,公亦骑箕侍帝侧。

狐狸琐琐如弗问,貙罴吞噬浩莫测。纷纭世事已十年,惨淡风烟想颜色。

即今尘壁剩钜幅,不敢逼视坐叹息。吁嗟乎!怒猊渴骥妙绝伦,书中之圣自有人,守在四夷谁虎臣。

吴振棫

(1792—1870)浙江钱塘人。字仲云,亦作仲耘,号毅甫,晚号再翁。嘉庆十九年进士,授编修。咸丰间,历任疆吏,在云南最久,先后任巡抚、署云贵总督,继又实授。在任禁止以团练为名杀掠回民,使云南民族矛盾稍缓。有《养吉斋丛录、馀录》、《黔语》、《花宜馆诗钞》等。

《松文清公虎字歌》拼音标注

sōng wén qīng gōng hǔ zì gē
rén zōng zhì rén róng zhí jiàn,
wén qīng zài zhāo shí bài zhāng。
pò zhōng pǒ bù shì jì hùi,
yì yǒu yáo zhuó duō zhōng shāng。
qīng míng wěi jié dòng zhōng wài,
měi yǐ chǐ chúi chī róng qiāng。
biān tíng wò hù fēng hòu jìng,
tiē ěr shòu qū rú quǎn yáng。
shēng wú tā shì kǔ shì jǐu,
shāo chūn tòng xī bù zé ǒu。
zùi hān xīng fā zuò hǔ zì,
zì dà yú shēn dǎn rú dǒu。
xún zhàng yǐ wài yī bǐ chéng,
shān cūi gǔ dòng léi yǔ qīng。
xióng qiáng xù shì tiào yuè chū,
dé hǔ shēng qì fěi yǐ xíng。
xuán zhī yōu táng fēng yè hǒu,
lǎo mèi zǒu bì ér tóng liáng。
ài gōng shū zhě mó suō jí,
gōng zhī suǒ zhòng fēi hàn mò。
lí huò bù cǎi zhòng shè fú,
huái nán qǐn móu lài jí zhí。
dǐng hú lóng qù sì hǎi tòng,
gōng yì qí jī shì dì cè。
hú lí suǒ suǒ rú fú wèn,
chū pí tūn shì hào mò cè。
fēn yún shì shì yǐ shí nián,
cǎn dàn fēng yān xiǎng yán sè。
jí jīn chén bì shèng jù fú,
bù gǎn bī shì zuò tàn xī。
xū jiē hū !
nù ní kě jì miào jué lún,
shū zhōng zhī shèng zì yǒu rén,
shǒu zài sì yí shúi hǔ chén。