过沣沛

(明代)夏良胜

刺船逆水正趋北,开窗放山却忆南。排排列戟见崷崒,个个堆螺披黯参。

南人与山自为伍,北地忽见成癖耽。吊古感慨访故事,惯路剧谈沣沛间。

蜿蜒上腾作王气,清淑下结钟龙颜。白晢亭长一剑士,胡敢抉睫窥函关。

秪缘项益嬴氏毒,顿教约法能胜残。鸿门示玦过鸟道,平城脱马蹲虎崟。

遂鹿翼明画犄角,大业立就亡艰难。衣锦昼行话乡曲,放歌树石深深镵。

几欲磨苔认蝌蚪,便觉笔底波澜翻。谁里无桑更无梓,白头竟未图生还。

白头竟未图生还。

夏良胜

(1480—1538)明江西南城人,字于中。正德三年进士。授刑部主事,调吏部,进考功员外郎,以谏南巡,被杖除名。嘉靖初复职。以争“大礼”,阻张璁等超擢,遭忌恨。迁南京太常少卿。被仇者所讦,谪戍辽东。有《东洲初稿》、《中庸衍义》、《铨司存稿》。

《过沣沛》拼音标注

guò fēng pèi
cì chuán nì shǔi zhèng qū běi,
kāi chuāng fàng shān què yì nán。
pái pái liè jǐ jiàn qíu zú,
gè gè dūi luó pī àn cān。
nán rén yǔ shān zì wèi wǔ,
běi dì hū jiàn chéng pǐ dān。
diào gǔ gǎn kǎi fǎng gù shì,
guàn lù jù tán fēng pèi jiān。
wān yán shàng téng zuò wáng qì,
qīng shú xià jié zhōng lóng yán。
bái zhé tíng cháng yī jiàn shì,
hú gǎn jué jié kūi hán guān。
zhī yuán xiàng yì yíng shì dú,
dùn jiào yuē fǎ néng shèng cán。
hóng mén shì jué guò niǎo dào,
píng chéng tuō mǎ dūn hǔ yín。
sùi lù yì míng huà jī jiǎo,
dà yè lì jìu wáng jiān nán。
yī jǐn zhòu xíng huà xiāng qū,
fàng gē shù shí shēn shēn chán。
jī yù mó tái rèn kē dǒu,
biàn jué bǐ dǐ bō lán fān。
shúi lǐ wú sāng gèng wú zǐ,
bái tóu jìng wèi tú shēng huán。
bái tóu jìng wèi tú shēng huán。