满庭芳 其二 春思

(明代)夏言

微雨催花,秾烟酿柳,韶光又近清明。闲门要路,芳草一时生。

北雁翩翩南去,故园隔、千里含情。东风里,可人清听,新啭上林莺。

玉堂春昼永,游丝乳燕,相逐轻盈。将彩毫频试,漫写生平。

惟有丹心恋阙,江湖梦、几度难凭。揽青铜,渐看华发,岁月迅堪惊。

夏言

夏言(1482—1548),字公谨,汉族,江西贵溪人。明正德进士。初任兵科给事中,以正直敢言自负。世宗继位,疏陈武宗朝弊政,受帝赏识。裁汰亲军及京师卫队冗员三千二百人,出按皇族庄田,悉夺还民产。豪迈强直,纵横辩博,受宠升至礼部尚书兼武英殿大学士入参机务,不久又擢为首辅。嘉靖二十七年议收复河套事,被至弃市死。其诗文宏整,又以词曲擅名。有《桂洲集》。

《满庭芳 其二 春思》拼音标注

mǎn tíng fāng qí èr chūn sī
wēi yǔ cūi huā,
nóng yān niàng lǐu,
sháo guāng yòu jìn qīng míng。
xián mén yào lù,
fāng cǎo yī shí shēng。
běi yàn piān piān nán qù,
gù yuán gé 、 qiān lǐ hán qíng。
dōng fēng lǐ,
kě rén qīng tīng,
xīn zhuàn shàng lín yīng。
yù táng chūn zhòu yǒng,
yóu sī rǔ yàn,
xiāng zhú qīng yíng。
jiāng cǎi háo pín shì,
màn xiě shēng píng。
wéi yǒu dān xīn liàn què,
jiāng hú mèng 、 jī dù nán píng。
lǎn qīng tóng,
jiàn kàn huá fā,
sùi yuè xùn kān liáng。