和刘给事中韵

(明代)夏原吉

文雅风流世莫双,黑头承荐入明堂。记言花露承霜管,退食天香袭绣裳。

北斗喜瞻嗟岁晚,阳春欲和愧才荒。愿摅忠荩裨清化,伯仲同垂竹帛光。

夏原吉

(1366—1430)明江西德兴人,迁湖广长沙府湘阴,字惟哲。洪武二十三年举人。入太学,擢户部主事。永乐初进尚书,主持浙西、苏、松治水事。布衣徒步,日夜经划。七年,兼摄行在礼部、兵部、都察院事。十九年,以谏帝北征沙漠,系狱。二十二年,成祖死,仁宗即位,获释。累进太子少保、兼少傅,尚书如故。宣宗即位后,以旧辅益亲重。汉王高煦反,原吉与杨荣劝帝亲征平叛。宣德五年,卒官。历事五朝,外掌度支,内预机务,为政能持大体。卒谥忠靖。有《夏忠靖公集》。

《和刘给事中韵》拼音标注

hé líu gěi shì zhōng yùn
wén yǎ fēng líu shì mò shuāng,
hēi tóu chéng jiàn rù míng táng。
jì yán huā lù chéng shuāng guǎn,
tùi shí tiān xiāng xí xìu cháng。
běi dǒu xǐ zhān jiē sùi wǎn,
yáng chūn yù hé kùi cái huāng。
yuàn shū zhōng jìn bì qīng huà,
bó zhòng tóng chúi zhú bó guāng。