烛影摇红四首 其三

(清代)项鸿祚

风叶堆廊,露苔凝砌秋凉早。不关情处猛相思,凉印双鸳小。

弹指欢悰似扫,翠帘空房栊静窈。秋千影里,一径蘼芜,蟪蛄啼老。

休展金奁,泪痕犹沁新诗稿。曲屏低枕卧湘烟,红破灯花笑。

锦瑟华年过了,醉还醒、愁多梦少。断魂寻去,只有银蟾,夜深偷照。

项鸿祚

项鸿祚(1798~1835)清代词人。原名继章,后改名廷纪,字莲生。钱塘(今浙江杭州)人。道光十二年(1832)举人,两应进士试不第,穷愁而卒,年仅三十八岁。家世业盐筴,巨富,至君渐落。鸿祚一生,大似纳兰性德。他与龚自珍同时为“西湖双杰”。其词多表现抑郁、感伤之情,著有《忆云词甲乙丙丁稿》4卷,《补遗》1卷,有光绪癸巳钱塘榆园丛刻本。

《烛影摇红四首 其三》拼音标注

zhú yǐng yáo hóng sì shǒu qí sān
fēng yè dūi láng,
lù tái níng qì qīu liáng zǎo。
bù guān qíng chù měng xiāng sī,
liáng yìn shuāng yuān xiǎo。
dàn zhǐ huān cóng sì sǎo,
cùi lián kōng fáng lóng jìng yǎo。
qīu qiān yǐng lǐ,
yī jìng mí wú,
hùi gū tí lǎo。
xīu zhǎn jīn lián,
lèi hén yóu qìn xīn shī gǎo。
qū píng dī zhěn wò xiāng yān,
hóng pò dēng huā xiào。
jǐn sè huá nián guò le,
zùi huán xǐng 、 chóu duō mèng shǎo。
duàn hún xún qù,
zhǐ yǒu yín chán,
yè shēn tōu zhào。