宿道德坛柬白水道人

(明代)萧翀

明月不可得,孤灯还近人。只缘怀久别,转觉坐相亲。露下松坛夜,云归石洞春。所欣心迹静,笑语见情真。

萧翀

(1339—1410)明初江西泰和人,字鹏举。少孤,好学,从学于刘子高。洪武十四年以贤良应制,赋《指佞草诗》,称旨。授苏州府同知,历山东盐运副使,以勤俭廉介称。

《宿道德坛柬白水道人》拼音标注

sù dào dé tán jiǎn bái shǔi dào rén
míng yuè bù kě dé,
gū dēng huán jìn rén。
zhǐ yuán huái jǐu bié,
zhuǎn jué zuò xiāng qīn。
lù xià sōng tán yè,
yún gūi shí dòng chūn。
suǒ xīn xīn jī jìng,
xiào yǔ jiàn qíng zhēn 。