倡妇怨情诗十二韵
(南北朝)萧纲
绮窗临画阁,飞阁绕长廊。风散同心草,月送可怜光。
彷佛帘中出,妖丽特非常。耻学秦罗髻,羞为楼上妆。
散诞披红帔,生情新约黄。斜灯入锦帐,微烟出玉床。
六安双玳瑁,八幅两鸳鸯。犹是别时许,留致解心伤。
含涕坐度日,俄顷变炎凉。玉关驱夜雪,金气落严霜。
飞狐驿使断,交河川路长。荡子无消息,朱唇徒自香。

萧纲
萧纲(503―551),梁代文学家。即南朝梁简文帝。字世缵。南兰陵(今江苏武进)人。梁武帝第三子。由于长兄萧统早死,他在中大通三年(531年)被立为太子。太清三年(549年),侯景之乱,梁武帝被囚饿死,萧纲即位,大宝二年(551年)为侯景所害。
《倡妇怨情诗十二韵》拼音标注
chàng fù yuàn qíng shī shí èr yùn
qǐ chuāng lín huà gé,
fēi gé rào cháng láng。
fēng sàn tóng xīn cǎo,
yuè sòng kě lián guāng。
páng fó lián zhōng chū,
yāo lì tè fēi cháng。
chǐ xué qín luō jì,
xīu wèi lóu shàng zhuāng。
sàn dàn pī hóng pèi,
shēng qíng xīn yuē huáng。
xié dēng rù jǐn zhàng,
wēi yān chū yù chuáng。
lìu ān shuāng dài mào,
bā fú liǎng yuān yāng。
yóu shì bié shí xǔ,
líu zhì jiě xīn shāng。
hán tì zuò dù rì,
é qǐng biàn yán liáng。
yù guān qū yè xuě,
jīn qì luò yán shuāng。
fēi hú yì shǐ duàn,
jiāo hé chuān lù cháng。
dàng zǐ wú xiāo xī,
zhū chún tú zì xiāng。