水龙吟·一九四六年冬 珞珈风雪 纡情难遣 寄调水龙吟
(唐代)萧萐父
天风夜度龙沙,飞来万里彤云冷。琼蕤飘散,羽衣轻坠,籁虚林静。
体物成形,凌空作态,纷纷成阵。正湖山清绝,客怀悽悄,凭栏意,知谁省。
遥想千家野哭,正都门、酒温歌竞。塞雁惊烽,哀鸿遍地,月寒风噤。
剑外心期,吟边怀抱,怕催青鬓。步溪桥、天心何处,问梅花讯。

萧萐父
1924.1-2008.9.17,生于四川成都,祖籍四川井研。中国著名哲学史家,1947年毕业于武汉大学哲学系,1956年受邀回武汉大学重建哲学系,是现今武汉大学中国哲学学科(国家重点学科)的创建者与学术带头人,并以此为基地开创了独树一帜的珞珈中国哲学学派。
《水龙吟·一九四六年冬,珞珈风雪,纡情难遣,寄调水龙吟》拼音标注
shǔi lóng yín · yī jǐu sì lìu nián dōng,luò jiā fēng xuě,yū qíng nán qiǎn,jì diào shǔi lóng yín
tiān fēng yè dù lóng shā,
fēi lái wàn lǐ tóng yún lěng。
qióng rúi piāo sàn,
yǔ yī qīng zhùi,
lài xū lín jìng。
tǐ wù chéng xíng,
líng kōng zuò tài,
fēn fēn chéng zhèn。
zhèng hú shān qīng jué,
kè huái qī qiǎo,
píng lán yì,
zhī shúi shěng。
yáo xiǎng qiān jiā yě kū,
zhèng dū mén 、 jǐu wēn gē jìng。
sāi yàn liáng fēng,
āi hóng biàn dì,
yuè hán fēng jìn。
jiàn wài xīn qī,
yín biān huái bào,
pà cūi qīng bìn。
bù xī qiáo 、 tiān xīn hé chù,
wèn méi huā xùn。