游广恩寺 其一

(明代)萧显

五粒松间一草亭,四窗虚敞不须扃。乾坤著此容吾到,江海逢人笑我醒。

寥落东林修净社,摩挲华表蚀残铭。杏花满地飘红雪,到手深杯莫放停。

萧显

(1431—1506)山海卫人。字文明,号履庵,更号海钓。成化八年进士,擢兵科给事中,累官福建按察佥事。以正直称,为诗清简有思致,书尤沉著顿挫,自成一家。有《海钓遗风》等。

《游广恩寺 其一》拼音标注

yóu guǎng ēn sì qí yī
wǔ lì sōng jiān yī cǎo tíng,
sì chuāng xū chǎng bù xū jiōng。
gān kūn zhù cǐ róng wú dào,
jiāng hǎi féng rén xiào wǒ xǐng。
liáo luò dōng lín xīu jìng shè,
mó suō huá biǎo shí cán míng。
xìng huā mǎn dì piāo hóng xuě,
dào shǒu shēn bēi mò fàng tíng。