临江仙(重九)

(宋代)谢逸

木落江寒秋色晚,飕飕吹帽风清。丹枫楼外捣吹声。登高怀远,山影雁边横。露染宫黄庭菊浅,茱萸烟拂红轻。尊前谁整醉冠倾。酒香薰脸,落日断霞明。

谢逸

谢逸(1068-1113),字无逸,号溪堂。宋代临川城南(今属江西省抚州市)人。北宋文学家,江西诗派二十五法嗣之一。与其从弟谢薖并称“临川二谢”。与饶节、汪革、谢薖并称为“江西诗派临川四才子”。 曾写过300首咏蝶诗,人称“谢蝴蝶”。

《临江仙(重九)》拼音标注

lín jiāng xiān ( zhòng jǐu )
mù luò jiāng hán qīu sè wǎn,
sōu sōu chūi mào fēng qīng。
dān fēng lóu wài dǎo chūi shēng。
dēng gāo huái yuǎn,
shān yǐng yàn biān héng。
lù rǎn gōng huáng tíng jú qiǎn,
zhū yú yān fú hóng qīng。
zūn qián shúi zhěng zùi guān qīng。
jǐu xiāng xūn liǎn,
luò rì duàn xiá míng。