嬿婉辞

(明代)谢肃

高楼有佳人,被服何赫烜。援琴发清弹,曲䀆思无限。

夫君赴遐征,空床锦衾卷。不怨嘉会违,但忧芳岁晚。

忆与君别初,蚕生及春暖。绤衣凄以风,君行犹未返。

君心海中石,有力那可挽。妾心匣底镜,光华常不损。

飘飘云中雁,双飞岂相远。愿言怀故欢,及时谐嬿婉。

谢肃

谢肃,字原功,浙江上虞人,生卒年不详。少与唐肃齐名,时称“会稽二肃”。 学问渊博,工于书法。元至正末,张士诚据吴,谢肃慨然入见献偃兵息民之策。明初,隐于乡里。洪武十九年(1386)举明经,授福建按察司佥事,后以事下狱死。

《嬿婉辞》拼音标注

yàn wǎn cí
gāo lóu yǒu jiā rén,
bèi fú hé hè xuǎn。
yuán qín fā qīng dàn,
qū jìn sī wú xiàn。
fū jūn fù xiá zhēng,
kōng chuáng jǐn qīn juàn。
bù yuàn jiā hùi wéi,
dàn yōu fāng sùi wǎn。
yì yǔ jūn bié chū,
cán shēng jí chūn nuǎn。
xì yī qī yǐ fēng,
jūn xíng yóu wèi fǎn。
jūn xīn hǎi zhōng shí,
yǒu lì nà kě wǎn。
qiè xīn xiá dǐ jìng,
guāng huá cháng bù sǔn。
piāo piāo yún zhōng yàn,
shuāng fēi qǐ xiāng yuǎn。
yuàn yán huái gù huān,
jí shí xié yàn wǎn。