拟岘台 其二
(宋代)谢逸
取友遍四海,江夏真无双。怜我守幽独,闭门卧北窗。
折简呼胜士,炊黍羞羊腔。相邀出蓬荜,登高临大江。
江山拟岘首,清绝冠此邦。岂惟慕叔子,耆旧皆敦庞。
蛰龙卧诸葛,雏凤伏老庞。寂寞千载后,斯人可心降。
愿言各努力,勿立憍慢幢。

谢逸
谢逸(1068-1113),字无逸,号溪堂。宋代临川城南(今属江西省抚州市)人。北宋文学家,江西诗派二十五法嗣之一。与其从弟谢薖并称“临川二谢”。与饶节、汪革、谢薖并称为“江西诗派临川四才子”。 曾写过300首咏蝶诗,人称“谢蝴蝶”。
《拟岘台 其二》拼音标注
nǐ xiàn tái qí èr
qǔ yǒu biàn sì hǎi,
jiāng xià zhēn wú shuāng。
lián wǒ shǒu yōu dú,
bì mén wò běi chuāng。
zhé jiǎn hū shèng shì,
chūi shǔ xīu yáng qiāng。
xiāng yāo chū péng bì,
dēng gāo lín dà jiāng。
jiāng shān nǐ xiàn shǒu,
qīng jué guān cǐ bāng。
qǐ wéi mù shū zǐ,
qí jìu jiē dūn páng。
zhí lóng wò zhū gé,
chú fèng fú lǎo páng。
jì mò qiān zài hòu,
sī rén kě xīn jiàng。
yuàn yán gè nǔ lì,
wù lì jiāo màn chuáng。