怀吕聘君

(宋代)谢逸

彼美丘园秀,风韵何洒落。考槃盱水湄,贫贱不陨穫。

冰椀荐溪毛,缟衣佩兰若。和峤松森森,王恭柳濯濯。

文采南山豹,野逸青田鹤。独振大雅音,黄钟在牛铎。

绿萝结春阴,修篁解夏箨。登山挹飞溜,自得仁智乐。

赖有好事人,携酒慰寂寞。王路今坦夷,胡为束高阁。

堆盘烂生光,累累照巾羃。香雾欲噀人,未食先流液。

何当见四老,授我隐居术。

谢逸

谢逸(1068-1113),字无逸,号溪堂。宋代临川城南(今属江西省抚州市)人。北宋文学家,江西诗派二十五法嗣之一。与其从弟谢薖并称“临川二谢”。与饶节、汪革、谢薖并称为“江西诗派临川四才子”。 曾写过300首咏蝶诗,人称“谢蝴蝶”。

《怀吕聘君》拼音标注

huái lv̌ pìn jūn
bǐ měi qīu yuán xìu,
fēng yùn hé sǎ luò。
kǎo pán xū shǔi méi,
pín jiàn bù yǔn huò。
bīng wǎn jiàn xī máo,
gǎo yī pèi lán ruò。
hé jiào sōng sēn sēn,
wáng gōng lǐu zhuó zhuó。
wén cǎi nán shān bào,
yě yì qīng tián hè。
dú zhèn dà yǎ yīn,
huáng zhōng zài níu duó。
lv̀ luó jié chūn yīn,
xīu huáng jiě xià tuò。
dēng shān yì fēi līu,
zì dé rén zhì lè。
lài yǒu hǎo shì rén,
xié jǐu wèi jì mò。
wáng lù jīn tǎn yí,
hú wèi shù gāo gé。
dūi pán làn shēng guāng,
lèi lèi zhào jīn mì。
xiāng wù yù xùn rén,
wèi shí xiān líu yè。
hé dāng jiàn sì lǎo,
shòu wǒ yǐn jū zhú。